User Rating: 5 / 5

Star ActiveStar ActiveStar ActiveStar ActiveStar Active
 

Kể lại em nghe chuyện phố buồn 
Thuở trời chưa tím bóng hoàng hôn 
Khói mây chưa tỏa màu tang tóc 
Thành phố mệnh danh Ngọc Viễn Đông

Thuở ấy Sài Gòn vui lắm em 
Vàng, xanh, đỏ, trắng ánh đèn đêm 
Phố cao thanh thoát vầng trăng sáng 
Thoang thoảng hương hoa nét dịu hiền

Nam, Bắc, Đông, Tây có một lòng 
Bến Thành bốn cửa chợ trưa đông 
Lần sang Nguyễn Huệ trời nghiêng bóng 
Đường phố xinh tươi những đóa hồng

Chiều xuống sân ga hàng nắng thấp 
Sài Gòn vang dậy tiếng cười vui 
Vòng qua đại lộ Trần Hưng Đạo 
Chợ Lớn chiều về rong phố chơi

Bến chợ lao xao Trần Quốc Toản 
Xuôi về xóm vắng Nguyễn Tri Phương 
Bên kia Phú Thọ trường đua ngựa 
Rực nắng vàng thưa lớp bụi hồng

Anh nhớ Đa Kao nhớ Đại Đồng 
Một ngày Bà Chiểu nhớ Chi Lăng 
Sáng Trương Minh Giảng chiều Tân Định 
Phú Nhuận mưa buồn ai nhớ chăng?

Nhớ bóng Duy Tân, Hồng Thập Tự 
Thị Nghè xóm nhỏ ngoại ô đông 
Trưa qua Sở Thú, trời hong nắng 
Ghé quán dừa tươi để mát lòng

Thương dáng yêu kiều đôi mắt trong 
Trưng Vương xinh xắn lượn quanh trường 
Hương xuân phơi phới tình xuân thắm 
Từng bước yêu thương giữa phố phường

Hàng lá me bay vàng gót ngọc 
Tung tăng tà áo gió vân vê 
Mưa thu lất phất vờn đôi má 
Ướt đẫm Gia Long mái tóc thề

Xóm Chiếu, Bàn Cờ qua Khánh Hội 
Thương cầu Ông Lãnh gió lâng lâng 
Nhớ Lê Văn Duyệt về Ông Tạ 
Cầu chữ Y qua trại Tế Bần

Xuống bến An Đông người tấp nập 
Miền Tây xa cảng bụi mù bay 
Thương cô em nhỏ chiều mưa nắng 
Trên bến Quang Liêm tóc xõa dài

Trở lại công viên nắng hạ dần 
Tao Đàn lũ lượt bóng tình nhân 
Bướm hoa chen chúc truyền hơi ấm 
Nhựa sống tràn dâng cây cỏ xanh

Ra bến Bạch Đằng trong bóng đêm 
Trăng soi dòng nước chảy êm đềm 
Đò ngang qua lại từng đôi khách 
Ngước mặt trông về bến Thủ Thiêm

saigonVienPhuong

Kể chuyện em nghe chuyện một người 
Niềm vui chưa trọn tuổi đôi mươi 
Đi theo tiếng gọi tình sông núi 
Bỏ lại sau lưng giấc mộng đời

Độ ấy quê hương mờ khói lửa 
Có người trai trẻ bỏ trường xưa 
Bút nghiên xếp lại vào quân ngũ 
Nặng gánh đôi vai nợ nước nhà

Chiếc áo hoa rừng anh khoác lên 
Non sông ca khúc nhạc vang rền 
Nét son tô thắm thời chinh chiến 
Quân sử oai hùng ghi khắc tên

Mấy độ phong sương bước mỏi mòn 
Người đi biền biệt giữa biên cương 
Xa xôi cách trở ngàn sương trắng 
Vai áo sờn bâu, phủ bụi đường

Từ đó người đi không trở lại... 
Phố buồn trông ngóng bước chinh nhân 
Quê hương sau giấc dài thơ mộng 
Quằn quại đau sầu trong gió xuân

Bóng dáng thân thương mờ nắng hạ 
Đường xưa trường cũ đổi thay tên 
Nữ sinh áo trắng ngày xưa đó 
Chừ cũng phôi pha mái tóc mềm

Mơ ước một ngày anh trở lại 
Tìm người năm cũ dạo đường xưa 
Cùng nhau khơi những ngày thân ái
Nhìn những hàng cây con nắng thưa

Anh sẽ về thăm khu học xá 
Một thời nghiên bút viết mòn tay 
Văn khoa dấu tích nơi đầu cổng 
Một thuở ai chờ?.. Ai đón ai?

Tìm lại hương yêu ngào ngạt thắm 
Sài Gòn khi ấy chắc hồi sinh 
Mà ta đã mất từ hôm nọ 
Để thấy bình yên thắm đượm tình

Thương nhớ em ơi trường lớp học 
Nhớ thầy thương bạn ngút ngàn xa 
Thương cô nhớ cả nàng sinh nữ 
Thương nhớ những ngày thơ đã qua

Kể lại em nghe chuyện phố nhà 
Sài Gòn yêu dấu đã mờ xa 
Tuyết sương xứ lạ phai màu tóc 
Tình nghĩa quê hương vẫn đậm đà

Ngày buồn nhớ Quê Hương 
Viễn Phương

 

Comments  

0 # Cung Trầm 2017-11-29 08:09
Nhà thơ Viễn Phương kể chuyện cho Em nghe, mà tôi cứ tưởng thi sĩ kể chuyện cho tôi nghe!
Bởi vì, bài thơ đã cho tôi sống lại với thủ đô Sài Gòn thân thương, mà một thời chiếc xe xích lô đạp của tôi đã phải thay không biết bao nhiêu lần vỏ, chỉ vì chúng đã lăn quá nhiều trên các con hẻm, các con đường phố Sài Gòn (mà bây giờ "EM tôi" đã bị mất tên!).
Tôi nhớ EM tôi nhiều lắm! Mối tình tôi với EM sâu đậm lắm! Xin nhà thơ đừng bắt mắt tôi phải ướt mi.
Cám ơn thi sĩ Viễn Phương. Cám ơn BBT.
Reply | Reply with quote | Quote

Add comment


Security code
Refresh

Tìm các bài THƠ khác theo vần ABC . . .

Tống Phước Hiệp

Địa chỉ E-Mail để liên lạc với chúng tôi: trangnhatongphuochiep.com@gmail.com
Web Analytics