User Rating: 5 / 5

Star ActiveStar ActiveStar ActiveStar ActiveStar Active
 

Rồi cũng Tết cũng mùa Xuân viễn xứ
đời chinh nhân sao lắm nỗi đoạn trường
xưa những mùa Tết ngập lệ đau thương
nơi đồn vắng, hố cá nhân chờ giặc

Đêm Giao Thừa một mình buồn hiu hắt
ngậm ngùi cùng chiếc bóng chúc Tân Niên
loay hoay tìm đâu thấy một ai quen
chỉ tiếng nhạn kêu sương ngoài quan tá

Sáng Mùng Một chờ thư em mòn mỏi
đứng lại ngồi trông mây nổi mù bay
cuối quê xa thương mẹ ngóng đêm ngày
chờ thằng con lính, trăm lần lỗi hẹn

Nhưng mẹ ơi nơi này xuân nào đến
với những hồn ma lạnh quẩn quanh đây
bên suối ngàn róc rách gió lả lay
Tết muôn dặm năm qua buồn muốn khóc

Tàn chinh chiến tưởng không còn chết chóc
đâu ai ngờ thảm tuyệt vẫn muôn phương
xưa banh xác vì bom đạn chiến trường
nay gục úa bên đòn roi đói bệnh

Xưa đồn vắng chờ Xuân xuân không đến
nay trong tù không muốn Tết vẫn sang
đời gì đâu sao tàn nhẫn bẽ bàng
kiếp lính trận cứ ngậm ngùi cô quạnh

Mùng Một Tết góp cơm canh trà bánh
nén hương lòng nhớ bạn chết thảm đơn
tuổi hoa niên mà đã bỏ trần gian
nằm với đất bên đường sầu cỏ úa

Nay xứ lạ một lần xuân tới nữa
Tết không nhà hiu quạnh vắng người thương
vẫn tỉnh say nơi quán lẻ bên đường
chờ bạn tới cụng ly mừng Xuân thắm

Nhưng họ đã chết queo ngoài muôn dặm
kể từ mùa chinh chiến bỏ trường xưa
chỉ còn ta buồn bã kiếp sống thừa
bao chục năm héo cùng Xuân viễn xứ.

mua xuan ve 1

Mường Giang

 

Add comment


Security code
Refresh

Tìm các bài THƠ khác theo vần ABC . . .

Tống Phước Hiệp

Địa chỉ E-Mail để liên lạc với chúng tôi: trangnhatongphuochiep.com@gmail.com
Web Analytics