User Rating: 5 / 5

Star ActiveStar ActiveStar ActiveStar ActiveStar Active
 
Đêm lặng lẽ thuyền đưa ra biển
Tôi lắng nghe tan nát cõi lòng đau
Biển mù tăm đưa tới ngàn khổ nạn
Bàn tay nào tiếp máu yêu thương
 
Khi tuyệt vọng như vì sao lạnh ngắt
Như cánh chim xa rừng đau đớn hót
Đành đoạn xa nhau lìa bỏ quê hương
Giữa đại dương gầm thét hãi hùng
 
Thuyền xô nghiêng tiếng cầu kinh thảm thiết
Định mệnh người thách đố giữa bão giông
Lệ khô người dưới mặt trời như lửa đốt
Đi về đâu thuyền lạc giữa mênh mông
 
Không thể hiểu khi thanh bình muôn dân mơ ước
Người giết hại người thù hận đau thương
Người đày đọa người chết thảm giữa đại dương
Biển ơi! Xin hãy dừng cơn thịnh nộ
 
Hãy mở đường đưa ta đến niềm hy vọng bình an
Biển ơi! Sao không là Mẹ Việt Nam
Ôm con vào lòng
Qua bao nghìn năm thăng trầm của đất nước
Có bao giờ Mẹ từ bỏ những đứa con yêu!
 
Thuyền như chiếc lá giữa biển đông
Ngàn sóng dữ cuốn người chìm sâu đáy nước
Đừng xé em tôi từng mảnh cuồng điên
Em chỉ là cánh hoa mong manh thánh thiện
 
Em hồn nhiên trinh trắng ngây thơ
Tiếng Mẹ khóc, Mẹ gào to hơn sóng cả
Cuộc chia ly bi thảm ngút trời cao
Biển ơi! xin đưa ta đến với trái tim người
 
Trái tim như thác nguồn yêu thương từ ái
Người thương người qua cơn nghiệt ngã trầm luân
Hoa Tự Do nở bằng nước mắt
Bằng máu xương khổ ải kinh hoàng
 
Con đường sáng tâm linh hướng dẫn
Bình minh của hy vọng thăng hoa
Biển ơi! Dù sao ta vô cùng cảm tạ
Lời nguyện một lần mãi khắc ghi
 
Xin hãy bay lên mầu nhiệm suối Cam Lồ
Gieo suống ruộng đồng xanh thắm ước mơ
Mùa Xuân mới đất lành chim đậu
Cho cuộc đời chuyển hóa Từ Tâm
 
Chuyện thuyền nhân là những trang sử
Máu xương và nước mắt nghìn năm
Những thảm kịch từ Việt Nam réo gọi
Từ biển đông trầm thống kêu gào
 
Biển xót xa và loài người cứu khổ
Trong vòng tay Thánh Mẫu Từ Bi
Trong trái tim Mẹ Quan Âm Bồ Tát
Vượt qua rồi những thảm cảnh sầu đau
 
Hãy thắp lên ngọn hải đăng tỉnh thức trong hồn nhau
Tạ ơn đất trời xóa tan thù hận
Ánh sáng đức tin trong tăm tối nguyện cầu
Cho chúng ta đến nơi an bình hạnh phúc
Trong bao dung nhân loại đón chờ
Tỏa ngát Tình Thương khắp cùng thế giới
 
Đứng trước biển đông
Ngôn ngữ trở thành vô nghĩa
Những âm vang hãi hùng
Của thuyền nhân tử nạn
Mãi vọng lên những giai điệu u trầm
Như tiếng sóng vỗ vào ghềnh đá
Ngàn thu chưa vơi nỗi đau thương...
Thái Tú Hạp
 
Cảm xúc tận cùng bắt nguồn từ khi con tàu chở khoảng 200 người vượt biển từ Đà Nẵng vào năm 1979 và bị bão đánh vỡ vào bờ hoang đảo Hải Nam, 13 người tử nạn. Người ra đi đã thầm nguyện đến xứ sở Tự Do nào đó sẽ lập bia thờ và Tưởng Niệm đến những đồng hương đã vĩnh viễn ở lại giữa Biển Đông u trầm oan khuất.
 
01
 
Oaths In The Open Eastern Ocean
When the boat puts out to sea in a calm evening
I try to listen to my broken heart yelling with pains
The mistily distant sea brings about million of calamities
By what hand has the lovely blood transfused
 
When despair looks like the excessively cold star
Like a bind on the wing that separates from woods with grievous singings
To acquiesce in a quitting of the far-away homeland
In the middle of ocean with frightful roars
 
When the boat is pushed out leaningly with heart-rending prayers
The human fate has challenged to stormy plights
Tears have dried up human beings under the burning sun
Where does the boat come when it has lost its bearings un the immense sea?
 
It is unfathomable when peace is wished for by the whole people
Murdering one another with hatred and resentment
Ill-treating one another to tragic death in great ocean
Oh, Ocean! Please stop short all fits of anger
 
Try to lead me the way to a hopeful peace
Oh, Ocean! Why aren’t you a mother of Vietnam?
Try to embrace tenderly your children in your bosom!
Thought so many thousands of ups and downs years of the nation
Mother has ever abandoned her beloved kids!
 
The boat is similar to a leaf drifting in the heart of the East Sea
Millions of wicked waves carry away human beings and sink them into the deep sea bottom.
Don’t tear up my younger sister in foolish shreds
She is only slender and saintly petal of the flower
 
She is spontaneous, chaste and innocent
Mother’s weeping and yelling voice is louder than wave murmurings
The melancholy separation ascends horridly to high heaven
Oh, ocean! Please guide me to the human heart
 
A heart that looks like a source of Love and Mercy
Humans love one another through the too severe perdition
Flower of Freedom is open by flows of tears
By blood and bones that miserably create terrors
The bright road is leading by the spirit
The dawn of hope is in aublimation
Oh, ocean! Anyhow, I greatly appreciate
 
The oath that once was forever engraved on my mind
Please soar up it into the miraculous Holy-water spring
To son the seeds of deepening dreams downward green fields
In the new spring, birds alight on where the land is fertile
 
To make life a mutation into compassion
The Boat people’s tales are really pages of history
And also are blood, bones, and tears for thousand of years
Tragedies of horror from Vietnam’s yellings
 
The deplorable sea and the humankind rescue from sorrow and distress
Within the kind Saint Mother’s merciful embrace
Within the graceful mother Kwan Yin Bodhisattva’s heart
To already overcome all tragical situations
 
Try to light up the lighthouse awakening the common souls
Thanks to Earth and Heaven for burying the hachet
The confidence light flares up in the praying darkness
To let us come at a peace ful and happy place
By generosity that humankind awaited and welcomed
To expand immensely the compassion throughout the world
 
Standing up in front of the east sea
Language becomes meaningless
Frightening echoes
From the dead – boatmen – victims
Perpetually resound sullen melodies
That look like the souds of waves lapping against the rocky cliffs
They have never alleviated grief-stricken feelings for ever and ever.
English version by Nguyễn Hữu Lý

 

Add comment


Security code
Refresh

Tìm các bài THƠ khác theo vần ABC . . .

Tống Phước Hiệp

Địa chỉ E-Mail để liên lạc với chúng tôi: trangnhatongphuochiep.com@gmail.com